Cái tên Cường "liều" có lẽ không còn xa lạ đối với những người thuộc lứa tuổi 8X của đất Yên Thế (Bắc Giang).
Vào thời điểm đó, Cường là một thanh niên có "số má". Nhưng may mắn là gia đình đã không rời bỏ anh, họ tìm mọi cách để đưa anh thoát khỏi hố sâu tội lỗi ấy. Cùng với đó, tình yêu của cô gái mà bây giờ đã trở thành vợ anh đã tiếp sức cho Cường trên con đường hướng thiện...
Đại ca một thời
Là con trai út trong một gia đình có 3 anh em, dù cha mẹ đều làm công nhân nhưng từ nhỏ Hoàng Mạnh Cường (35 tuổi, thị trấn Cầu Gồ, huyện Yên Thế, Bắc Giang) luôn được chiều chuộng hết mực. Có lẽ vì lí do đó mà ở cái tuổi những người bạn cùng trang lứa chỉ biết cắp sách tới trường thì Cường đã nổi danh vì những trận gây gổ đánh nhau. Cái biệt danh Cường "liều" có từ ngày đó. Càng lớn lên, sự nổi loạn của cậu con út này càng rõ nét khi bỏ bê việc học hành và chơi bời với các phần tử xấu.
Theo như lời Cường kể, năm 1996, khi đang học lớp 10 tại Trường THPT Yên Thế, Cường thường theo đám bạn xấu trốn học đi chơi và sa chân vào ma túy lúc nào không hay. Cha của Cường là ông Hoàng Văn Ty vẫn luôn tin tưởng con trai, ông biết rằng ẩn sâu trong anh vẫn còn một chút ý niệm về sự lương thiện. Ông Ty kể lại: "Từ ngày đi học nó đã rất nghịch ngợm, suốt ngày đánh nhau với các bạn. Nhiều lần gia đình chúng tôi phải đi bồi thường cho người ta. Nhưng khi đó Cường còn chưa dính đến ma túy, mãi sau này khi chơi với đám bạn xấu nó mới bị dụ dỗ...".
Theo như lời Cường kể, năm 1996, khi đang học lớp 10 tại Trường THPT Yên Thế, Cường thường theo đám bạn xấu trốn học đi chơi và sa chân vào ma túy lúc nào không hay. Cha của Cường là ông Hoàng Văn Ty vẫn luôn tin tưởng con trai, ông biết rằng ẩn sâu trong anh vẫn còn một chút ý niệm về sự lương thiện. Ông Ty kể lại: "Từ ngày đi học nó đã rất nghịch ngợm, suốt ngày đánh nhau với các bạn. Nhiều lần gia đình chúng tôi phải đi bồi thường cho người ta. Nhưng khi đó Cường còn chưa dính đến ma túy, mãi sau này khi chơi với đám bạn xấu nó mới bị dụ dỗ...".
| Anh Hoàng Mạnh Cường. |
Bằng tất cả tình thương của người cha, ông Ty đã tìm mọi cách để Cường rời xa ma túy, quay trở lại con đường đúng đắn. Ngờ đâu, khi đang học Trường Trung cấp Y tế Bắc Giang thì Cường bỏ học, tụ tập "đàn em" và trở thành đại ca giang hồ đúng nghĩa. Vùng Yên Thế phải nhiều lần xôn xao trước những trận huyết chiến có Cường "liều" tham dự. Mặc dù được sự khuyên can của gia đình nhưng đáp lại từ Cường là sự bất cần đời và kèm theo đó là sự thiếu tôn trọng.